K50B.TK
Chào mừng bạn đến với diễn đàn lớp K50B-Công nghệ Hóa Học-ĐHKHTN-ĐHQGHN.
Vui lòng đăng nhập để truy cập diễn đàn
Top posters
Admin (122)
 
trangcao (92)
 
thuy_xinh (91)
 
Foxbat (45)
 
maidinh_hp (41)
 
lomdom (33)
 
ngocbeonhuheo (31)
 
tiểuthưgianghồ (30)
 
ongpham (20)
 
bupbe_funny_87 (18)
 

Music Focus



Tin tức


Quảng Cáo

Sao mà cảm động quá.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

default Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by Admin on Sun Oct 26, 2008 1:55 pm

Lại thêm 1 câu truyện trên mạng nữa nhé!Đây là 1 trong 3 câu chuyện nổi
tiếng trên Internet Trung Quốc! Vô cùng cảm động.Cùg đọc và chia sẻ nhé!


Vào đại học, màu trời như xanh hơn. Ngoài cửa sổ ký túc là con phố rợp
những hàng Ngân Hạnh, những chiếc lá vàng sớm mai rơi nhiều trên ban
công. Ngày ấy tôi mười tám, thường ngồi ngoài ban công xem sách, tôi
yêu Ngân Hạnh và màu váy thiên thanh.
Thường cùng bạn ra siêu thị bên ngoài mua ô mai khô đựng trong những
túi giấy sặc sỡ và sữa tươi 950ml, rồi vừa ăn kem vừa đá những chiếc lá
vàng, đi trên con phố vừa chớm lên màu chiều. Bởi tôi quyết định làm
một người người nhàn tản, nên sống những ngày tháng sinh viên rảnh
rang, sao lòng đôi lúc lại dâng lên những ưu buồn không tên.
Bởi những nỗi niềm trong lòng, tôi đã thích một người. Tôi cũng không
biết vì sao lại để ý đến anh ấy, chẳng qua có một thời gian, tôi hay
gặp anh, thấy anh vô tâm đi lướt qua bên tôi, hoặc cả hai cùng xuất
hiện ở đâu, tôi đều trở nên cuống quýt hồi hộp.
Ngồi trong phòng đọc thư viện, nhìn thẳng lên lại thấy anh! Đôi mắt
sáng kia không trìu mến nhưng lại rất đẹp, tôi biết rằng đàn ông không
cần lấy lòng người bằng gương mặt đẹp, nhưng tôi thật sự bị gương mặt
anh chinh phục. Đôi mắt ấy, có thể nhìn sâu vào một người, không chớp
mắt, con ngươi đen nồng nàn, lòng trắng lại lạnh lẽo, hàng mi mang một
vẻ bối rối, anh thật lạ lùng. Tôi thích anh.
Buổi chiều ngày 25/4/1997, tôi ngồi trên ban công, bỗng dưng tôi thấy
anh đi qua phía dưới, anh mặc một chiếc T-shirt đen, mũ lưỡi trai đội
ngược. Tay anh ôm quả bóng, như một cậu bé càn quấy đi thong thả về sân
bóng rổ phía xa. Váy xanh tôi gió lất phất, trái tim tôi tan ra xao
xuyến.
Tôi chạy ra sân bóng rổ, đứng từ xa xem anh chơi bóng cùng mọi người.
Họ đều là con trai, có mấy người để ý thấy tôi, liều nói gì đó với
nhau, tất cả đều nhìn tôi, anh cũng mấy lần ngoái nhìn, nhưng không bộc
lộ gì.
Họ không nói gì nữa, chỉ chăm chú đánh bóng, tôi bỗng dưng thấy mình vừa quê vừa ngốc, đành bỏ về.
Tôi quyết định quên anh. Nhưng chớp mắt duyên may gặp gỡ lại đến, lúc
khai mạc Đại hội thể thao, tôi lại nhìn thấy anh trong áo T - shirt đen
và chiếc mũ lưỡi trai đội ngược, đi như cậu bé càn quấy, vẻ phớt đời.
Hôm đó tôi đi cùng bạn thân, tôi nói cho bạn biết anh là chàng trai tôi
thích.
Nó nhìn anh, rồi nói với tôi: "Xem ra không phải người tốt!". Tôi đáp:
"Ừ!". Chúng tôi đi theo anh tới vị trí lớp anh, lần này tôi thấy rõ,
anh học khoa Công nghệ thông tin, trên tôi một khoá.
Từ lúc đó tôi rất có cảm tình với những sinh viên khoa Công nghệ thông
tin, gặp họ tôi đều mỉm cười, đúng là yêu ai yêu cả đường đi, mà cũng
thường tự sửa sang lời nói cử chỉ của chính mình, tôi muốn cho dù lúc
nào gặp anh, đều để anh thấy một tôi hoàn hảo. Tôi còn tưởng tượng ra
rất nhiều tình huống được gặp anh, như tôi ôm sách đi từ lớp ra, anh
bỗng đâm sầm vào tôi; hoặc một hôm tôi mặc tấm váy xinh đẹp, anh để ý
nhìn tôi; hay là, tôi bị xe đâm phải, anh tình cờ ngang qua.
Nhưng những điều tôi tưởng tượng đều chẳng xảy ra. Và chúng tôi gặp
nhau rất đơn giản. Hôm đó tôi lại nhìn thấy anh trên thư viện, hai
chúng tôi chỉ cách nhau một chiếc bàn gỗ, tôi liền viết một mẩu giấy,
và cũng chả viết bay bướm gì, chỉ có tên tôi, nói tôi muốn làm bạn gái
anh. Tôi không dám nhìn anh, cúi gằm mặt trên sách. Sau đó, khi tôi
ngẩng đầu lên, anh đã đi rồi, lúc đó tôi vô cùng hối hận. Dư vị của
việc bị cự tuyệt là một phút giây thậm chí thèm chết, tôi gục xuống
chiếc bàn, muốn khóc nhưng không thể khóc.
Trời đã rất tối, tôi mới rời thư viện, cả người như thể bị mưa đổ, nỗi
rã rời không thể so sánh. Song, khi tôi bước ra cổng, tôi thấy anh đang
ngồi trên bậc thềm, anh quay người lại, nhìn thấy tôi, nói: "Đồ ngốc!".
Tôi sung sướng tới suýt nữa thì nhảy lên, rồi anh nắm tay tôi, đưa tôi
về cổng ký túc; Sau đó anh đòi xem thẻ thư viện của tôi, bóc tấm hình
2x3 trên thẻ cất vào túi, rồi đi.
Chúng tôi hẹn hò, tôi cố ý mặc tấm váy mới, mua chỉ để mặc gặp anh, tôi
nghĩ anh hẳn cũng cảm thấy vì sao tôi trân trọng thế mặc đến nơi hò
hẹn. Anh cười. Chúng tôi đi dạo quanh quẩn, khi về anh đưa tôi những
thứ tôi đã nhắc, như sách trinh thám, ảnh của anh, bài hát của Trương
Sở, tất cả anh đều mang cho tôi.
Tôi phải cùng cả khoa đi khảo sát ở Thừa Đức gấp, tôi suốt ngày suốt
đêm nhớ anh. Tới một thành phố lạ, nhìn thấy gì hay tôi chỉ muốn mua
tặng anh, dường như mỗi tình ca đều đang hát về chúng tôi. Mua được
Trái Không Hoa (trái Vả), lớp thịt quả đầy ngọt vô cùng này lại có vẻ
ngoài xấu xí, có vô số những cái hạt li ti bé xíu. Khi tôi về, cùng anh
vừa xem phim vừa ăn trái Vả, ăn nhiều đến mức cả hai vừa vui sướng vừa
hơi khó chịu, phải đây là dư vị mối tình đầu chăng. Trên đường về, đi
qua một gốc hoè đại thụ, chúng tôi nhìn nhau, mắt anh lại có ánh nhìn
lạnh lạnh, nhưng bỗng tôi cười phá lên, nghĩ hai đứa miệng đầy hạt vả,
làm sao hôn đây... Và tôi quay đầu đi.
Tôi hỏi anh: "Âu Dương Tân, anh có yêu em không...". Anh nói: "Không biết, không rõ." Anh chỉ nhìn tôi mỉm cười.
Rồi một ngày, anh đến tìm tôi nói, người yêu anh đã quay lại rồi, anh
và cô ấy lại bên nhau. Khi đó, tôi đứng trước anh, hoàn toàn không được
như cac cô gái trong phim, nhã nhặn cho anh một cái tát, tôi giận dữ
nhặt hòn đó dưới đất đánh anh. Ngực anh bị đập trúng, nhưng anh không
nói một lời, chỉ im lặng bỏ đi, còn tôi thì đau đớn khóc than bao nhiêu
vết thương.
Tôi lại quay về cuộc sống nhàn tản giảng đường. Anh không để tôi gặp
anh lần nào, vâng, còn cần gặp nhau để làm gì nữa, người con trai như
anh, đáng lẽ tôi nên đoán ra từ trước, làm sao có thể cả đời chỉ có một
cô gái... Cái tôi cần là một tình yêu dài lâu ấm áp, ngược hẳn với
những gì anh mang tới. Buổi chiều đó tôi ngồi trên ban công đọc sách,
bỗng nước mắt lăn xuống, thời gian trôi quá nhanh, anh đã tốt nghiệp
rồi.
Đang là những ngày sinh viên tốt nghiệp rời trường, trong ký túc rất
hỗn loạn, có người khóc than, có người ăn uống, có người tự ôn tập, vào
tối đó, anh bỗng nhiên xuất hiện, phòng ký túc chỉ còn lại mỗi mình
tôi, anh đẩy cửa bước vào, không nói một câu nào, chỉ kéo tôi ra đi.
Chúng tôi đi đến gốc hoè cổ thụ gần rạp chiếu phim, anh đẩy tôi dựa vào
cây, rồi nói, Trăn Sinh, anh muốn hôn em. Tôi không giãy dụa, chỉ lặng
lẽ nhắm mắt, hỏi anh một câu: "Âu Dương Tân, anh có yêu em không...".
Lúc đó tôi mới phát hiện, hoá ra tôi đã vẫn thầm lặng yêu anh. Hơi thở
anh sát trên gương mặt tôi, gần ngay sát tôi, rồi bỗng xa ra. Anh đã
dời tôi, không đáp lại tôi, chỉ nói: "Em ngốc quá!".
Sau lần ấy tôi nghĩ trái tim tôi đã chết, tôi bỗng nhiên phân tích rạch
ròi mối quan hệ của tôi và anh, tôi chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi
khi anh cô đơn, anh cũng chỉ đùa giỡn tôi mà thôi. Nghĩ thế, rồi tôi
cũng đến ngày tốt nghiệp, tôi cũng có bạn trai, con trai hiệu trưởng,
vì anh ấy thích tôi, và bố anh muốn, nên chúng tôi đều ở lại trường, mà
cũng rất nhanh sẽ cưới nhau, về ở căn nhà nhỏ giữa vườn hoa bốn phòng
một phòng khách.
Cuộc sống của tôi bình yên phẳng lặng, chỉ mỗi thứ hai đến lớp điểm
danh sinh viên, chỉ gạch bút đỏ dưới tên sinh viên vắng mặt, cũng không
nghĩ cách chỉnh đốn các em như những giáo viên trợ giảng khác, tôi nổi
tiếng là một giáo viên hiền lành, sinh viên rất quý tôi.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt, lại một lứa sinh viên mới, ngày đại hội
khai giảng của khoa, tôi đột ngột thấy ba chữ tên Âu Dương Quyền giữa
rất nhiều tên người, khi tôi điểm danh đến, em đứng lên, tôi cũng đứng
lặng người.
Tất nhiên em không phải là bản sao của Âu Dương Tân, Quyền là Quyền,
một cậu sinh viên hoạt bát đáng mến, là một người có họ hàng xa với Âu
Dương Tân. Cậu cho tôi biết Âu Dương Tân hiện đang sống rất hạnh phúc.
Tôi qua Quyền hỏi thăm được tình hình của Âu Dương Tân như thế, tôi
biết tôi làm thế này là không đúng, nhưng tôi không thể kiềm lòng, về
sau trong lúc đi công tác, tôi đã về quê anh.
Tôi theo địa chỉ mà Quyền cho, đến cơ quan Âu Dương Tân. Thấy tôi, nhìn
tôi cười, anh bước từ văn phòng ra, mặt trời sáng lên trên vai anh, chỉ
có điều chúng tôi không biết nói gì, rồi anh mời tôi về nhà ăn cơm.
Họ đã có một đứa con, cuộc sống êm ái. Vợ anh rõ ràng không biết gì về
ngày xưa của tôi và Âu Dương Tân, rất nhiệt tình đón khách. Ăn cơm
xong, tôi đến lúc phải đi rồi, nhưng, một câu nói một nụ hôn của bao
nhiêu năm trước tôi mong mỏi, cuối cùng tôi đã không có được.
Có những lúc tôi rất bướng bỉnh, và tôi muốn anh tiễn tôi. Dọc đường
về, tôi hỏi anh: "Âu Dương Tân, anh rốt cuộc có yêu em không... Vì sao
anh lại trở nên như thế này...".
Anh trở nên luống cuống, nói: "Em muốn anh nói gì đây, hồi sinh viên,
anh đã lỡ làm người ta to bụng rồi, anh phải gánh trách nhiệm của mình.
Cả đời anh chỉ yêu một mình cô ấy, anh đã quyết rồi. Anh chưa bao giờ
yêu em!"
Chúng tôi lãnh đạm chia tay nhau như thế. Sau khi trở về, tôi bắt đầu chuẩn bị cho lễ cưới của mình.
Có người nói, hầu như mọi mối tình đầu đều dang dở, tôi cũng chỉ là một người bình thường, tôi làm sao có thể hạnh phúc hơn.
Đó là tháng 3 năm 2000, một buổi chiều mùa xuân, trường tổng vệ sinh,
khi tôi đi qua lớp, các em sinh viên năm một bỗng gọi to tên tôi, các
em kéo tôi lại trước một chiếc bàn học cũ, đó là một chiếc bàn học gỗ
rất cũ kỹ, kê ở hàng cuối lớp, đã bị mọt gặm tơi tả, nhưng chữ khắc
trên mặt bàn vẫn rõ ràng, tôi nhìn thấy tên tôi, và những nét chữ xiêu
vẹo: "Trăn Sinh, hy vọng em mãi mãi không bao giờ nhìn thấy những dòng
này, nếu em đọc được, anh sẽ không bao giờ có thể cầm lòng sống tiếp
quãng đời còn lại. Anh yêu em. Làm sao anh lại không yêu em cho được.
Anh chỉ hối hận vì đã phạm sai lầm, sự trừng phạt nó mang lại là làm
anh vĩnh viễn không thể hôn người anh thật lòng yêu, cũng không được
sống bên người ấy.
Phía dưới, có một dấu môi hôn, khắc lên trên một dấu môi khác vẽ bằng bút bi đỏ.
Sinh viên vỗ tay ồn lên, tôi mỉm cười trước thiện ý của các bạn trẻ, "Đây là trò đùa ác của ai đây nhỉ! ". Tôi nói.
Nhưng quay đi nước mắt bỗng dưng rơi...

Admin
Tướng
Tướng

Tổng số bài gửi : 122
Age : 29
Location : Việt Nam
Điểm thưởng : -2
Reputation : 1
Registration date : 12/10/2008

http://k50b.forumotion.net

Về Đầu Trang Go down

default Re: Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by lomdom on Sun Oct 26, 2008 3:32 pm

Đoạn đầu thấy hay hay..., nhưng mà tời sao gãy cả thanh công cụ mà vẫn chưa thấy hết vậy ...
Hay là chia ra làm nhìu hồi như Tam Quốc đọc cho đỡ nản nhá ...hé hé Lè lưỡi

lomdom
Thiếu Tá
Thiếu Tá

Tổng số bài gửi : 33
Age : 29
Điểm thưởng : 3
Reputation : 0
Registration date : 15/10/2008

Về Đầu Trang Go down

default Re: Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by Admin on Sun Oct 26, 2008 7:44 pm


"Em yêu ơi, hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất
Cây sồi đã ở đó lâu rồi. Còn em có yêu anh nữa không?
Nếu không có dải ruy băng ấy, anh sẽ tiếp tục đi và sẽ cố quên những gì chúng ta đã có vì anh là người có lỗi
Em yêu ơi, anh sẽ đi nếu không nhìn thấy dải ruy băng vàng.
Bác tài ơi, làm ơn nhìn hộ tôi
Vì tôi không có can đảm nhìn cây sồi già duy nhất ấy
Tôi là một kẻ tội nhân, và chỉ có tình yêu của cô ấy mới đem đến tha thứ
Và cô ấy sẽ tha thứ nếu cô ấy buộc lên cây sồi già một dải ruy băng
"

[You must be registered and logged in to see this image.]
Câu
chuyện có thật và xảy ra vào năm 1972 ở một miền nào đó của nước Mỹ.
Chuyện kể về một người con trai phải đi tù ba năm vì phạm tội. Anh viết
thư cho vợ và nhắn cô ấy nếu còn yêu và tha thứ cho anh thì hãy buộc
lên cây sồi già duy nhất trong quảng trường của thị trấn họ sống một
dải ruy băng vàng vào ngày anh sẽ mãn hạn tù. Nếu anh đi xe đò qua mà
không thấy có dải ruy băng vàng đó, anh sẽ rời thị trấn và bỏ đi biệt
tích, không quay lại làm phiền cô nữa.
Chuyện cũng kể rằng ngưòi con trai này đã khóc nức nở khi anh nhìn thấy
hàng trăm dải ruy băng vàng được buộc quanh cây sồi già trong quảng
trường thị trấn vào buổi chiều hôm anh trở về nhà.





















Admin
Tướng
Tướng

Tổng số bài gửi : 122
Age : 29
Location : Việt Nam
Điểm thưởng : -2
Reputation : 1
Registration date : 12/10/2008

http://k50b.forumotion.net

Về Đầu Trang Go down

default Re: Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by thuy_xinh on Sun Oct 26, 2008 8:04 pm

lạy hồn... để truyện dài thế thì ai mà đọc cho hết...ta phải đuổi ngươi mới đựoc
lâu ko post bài mi đã lên tướng rùi.. Gườm Gườm Gườm Gườm Gườm . chẹp chẹp

thuy_xinh
Tướng
Tướng

Tổng số bài gửi : 91
Age : 29
Điểm thưởng : 3
Reputation : 3
Registration date : 14/10/2008

Về Đầu Trang Go down

default Re: Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by Admin on Sun Oct 26, 2008 8:06 pm

hay lém chịu khó đọc đi

Admin
Tướng
Tướng

Tổng số bài gửi : 122
Age : 29
Location : Việt Nam
Điểm thưởng : -2
Reputation : 1
Registration date : 12/10/2008

http://k50b.forumotion.net

Về Đầu Trang Go down

default Re: Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by thuy_xinh on Sun Oct 26, 2008 8:22 pm

mai kể t nghe luôn nhé,t đỡ phải phaỉ đọc...ke ke Đa tạ Đa tạ Đa tạ Đa tạ Đa tạ

thuy_xinh
Tướng
Tướng

Tổng số bài gửi : 91
Age : 29
Điểm thưởng : 3
Reputation : 3
Registration date : 14/10/2008

Về Đầu Trang Go down

default Re: Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by maidinh_hp on Mon Oct 27, 2008 7:49 pm

ôi trời chuyện gì mà zài zậy ai mà ngồi đọc nổi chứ???????????

maidinh_hp
Trung Tá
Trung Tá

Tổng số bài gửi : 41
Age : 29
Location : hp
Điểm thưởng : 2
Reputation : 0
Registration date : 21/10/2008

Về Đầu Trang Go down

default Re: Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by trangcao on Wed Oct 29, 2008 10:32 pm

đề nghị tên admin hoặc bất cứ ai...
post bài thì ngắn thui, dài thế này thì chít người ta à?????
Đầu hàng Đầu hàng Đầu hàng

trangcao
Tướng
Tướng

Tổng số bài gửi : 92
Điểm thưởng : -2
Reputation : 1
Registration date : 15/10/2008

Về Đầu Trang Go down

default Re: Sao mà cảm động quá.

Bài gửi by Sponsored content Today at 9:11 am


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết